Hờ hững bước ra khỏi cửa lễ đường, hắn bấm dãy số của Lâm Hi Hi.
Tiếng tút tút kéo dài, có kết nối nhưng không ai tiếp.
Chết tiệt!
Do dự trong chốc lát, tỉ mỉ suy nghĩ một chút những nơi nàng có thể đitới, Nguyễn Húc một bên tiếp tục gọi điện thoại, một bên tiến về phíaxe, vội vàng khởi động xe hướng về phía nhà trọ công nhân. Coi như nàngđã quay về nhà trọ đi…. Chỉ mong là như thế!
Dìu nàng từ trong xe ra, cánh tay mảnh khảnh bám trụ cánh tay Tần DịchDương, vết xanh tím trên cẳng chân khiến nàng đi lại có chút khó khăn.
Lâm Hi Hi quay đầu lại nhìn thoáng qua ghế sau, di động chợt rung lên.
“Tần tiên sinh…” Cánh tay nhỏ bé lại bị bao vây bên trong vòng tay hắn, Lâm Hi Hi do dự kêu một tiếng.
Tần Dịch Dương quay đầu lại, quang cảnh xung quanh bãi đỗ xe tối tăm, khuôn mặt tuấn lãng của hắn lộ ra góc cạnh sắc bén.
“Di động của tôi lại kêu, ngài chờ tôi, tôi đi lấy một chút được không?” Nàng vừa nói vừa muốn thoát ra vòng tay hắn, lại không nghĩ tới hắn ômchặt như vậy, đôi mi thanh tú của Lâm Hi Hi cau lại, khó hiểu nhìn hắn.
Ánh mắt lạnh lùng của Tần Dịch Dương liếc qua ghế sau, cánh tay hơi dùng sức, đem nàng kéo đến bên người.
“Đợi chút nữa tôi sẽ cầm tới cho em.” Hắn ôm chặt lưng nàng, không khỏi giải thích.
Lâm Hi Hi thở gấp, ánh mắt gương lên: “Thế nhưng … Tôi sợ là có việc gấp, là của Nguyễn Húc gọi tới.”
Đôi mắt Tần Dịch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-thuc-dang-so/1527777/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.