Lâm Hi Hi mở mắt, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt nàng là khuôn mặt tuấntú, cương nghị của Tần Dịch Dương, trong ngực tràn ngập kinh ngạc, hắnthế nào lại tới nơi này?
“Tôi biết phải nói với em cái gì bây giờ? Có phải nếu tôi không đến thìem chờ bị đánh chết, phải không?” Tần Dịch Dương nhẹ nhàng nói, cẩn thận quan sát khuôn mặt nàng.
Cánh môi bàng bạc dịu dàng chạm nhẹ lên cái trán nhỏ xinh của nàng, giọng nói mang theo nửa phần lo lắng, quan tâm.
Lâm Hi hi nhất thời kinh ngạc, đáy lòng trào dâng nỗi chua xót mãnh liệt không thể khống chế, bàn tay nàng gắt gao nắm lấy áo hắn, chịu đựng nỗi đau đớn đang giày vò trên thân thể yếu ớt.
Nén nỗi đau, nàng nhẹ giọng nói, thanh âm khàn khàn: “Là do tôi không cẩn thận …”
“Anh là ai? Đây là lễ tang của con gái tôi.” Người phụ nữ la lên thất thanh như trước.
“Tại lễ tang của con gái đánh người, đây chính là truyền thống của giađình bà sao?” Tần Tịch Dương thâm thúy nâng nhẹ đôi mắt đẹp, thanh âmlạnh lùng.
Chỉ bằng một câu nói nhưng khiến cho tất cả mọi người có mặt ở đây nghẹn họng, giọng nói ngắc ngứ ở cổ không thể nào thoát ra, viền mắt hoe đỏ.
“Tất cả đều là lỗi của cô ta, cô ta hại Viện Y như vậy, tất cả là do cô ta làm hại…”
Dịu dàng ôm chặt tấm thân mềm mại yếu ớt trong lồng ngực, để nàng dựavào lòng hắn an tĩnh nghỉ ngơi, Tần Dịch Dương mở miệng, tiếng nói trong trẻo du dương nhưng lại lộ ra quyền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-thuc-dang-so/1527775/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.