“Kỳ Kỳ, khi nào sửa xong bản đó, nhớ nói cho tôi biết.”
“Kỳ Kỳ, má tôi đau quá, chườm đá giúp tôi.”
“Kỳ Kỳ…”
…
Aaaaa
Phiền chết đi được.
Tư Kỳ mím môi nhẫn nhịn suốt từ lúc sáng đến giờ, mặt vì thế cũng đỏ bừng. Cái gì mà Kỳ Kỳ? Cách gọi của hắn khiến cô kinh tởm chết đi được.
Không nhẫn nhịn được nữa, cái gì cũng vừa phải thôi, quá đáng là không được.
“Mục Tổng, phiền anh đổi cách gọi của anh đối với tôi đi.”
Mục Duật “hừ” một tiếng, nghe có vẻ rất tức giận, khiến cô suýt chút nữa chùn chân.
“Gọi em là Mộc Tư Kỳ không cho. Bây giờ Kỳ Kỳ cũng làm em khó chịu. Từ bao giờ em trở thành bà cô khó tính thế?”
Bà cô khó tính???
Anh được lắm, để bà cô khó tính này nói cho anh thông.
“Trước đó không nhớ nhưng hiện tại tôi thấy anh gọi như trước kia cũng được. Nghe “Kỳ Kỳ” thật sự khiến tôi sởn gái ốc. Tôi không phải trẻ con. Đúng, tôi là bà cô khó tính. Anh cũng không phải người thân của tôi. Vì thế “Kỳ Kỳ” không hề phù hợp với anh.”
Cô nói xong liền phải dừng lại hít vào vài ngụm khí. Đúng là càng ngày gan của của cô càng to ra.
“Sao tôi lại thấy Kỳ Kỳ rất phù hợp với tôi nhỉ? Rất hay!”
Tư Kỳ rùng mình một cái.
Mặt hắn trước sau vẫn lạnh lùng, chỉ thấy khoé mắt ẩn hiện ý cười làm Tư Kỳ tưởng hắn đang đùa giỡn với cô.
“Tôi không có thời gian đùa với anh. Lúc chỉ có hai người gọi thế nào cũng được, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-tan-khoc-nguoc-dai-tinh-nhan/399454/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.