Do tối hôm qua không ngủ được nên quầng thâm mắt của Tư Kỳ hiện lên rõ rệt hai vùng xanh tím trên khuôn mặt. Lúc trang điểm, cô cố ý dặm nhiều phấn để che vẻ phờ phạc đó.
Tư Kỳ diện lên chiếc áo sơ mi cùng váy chữ A, thứ mà tưởng chừng cô không thể mặc được nữa. Đứng trước gương mỉm cười, tâm tình hôm nay thật sự rất tốt.
Công ty Từ Ninh nơi cô làm việc là công ty lớn nhất trong thành phố B, nhưng so với thành phố khác cũng chỉ bằng một công ty nhỏ có tiếng tăm. Trước đó vì giám đốc công ty đầu tư thua lỗ nên dẫn đến phá sản.
Hôm nay Tư Kỳ đặc biệt đi sớm một chút, khi đến nơi cũng không có mấy mống người, ở sảnh chính lại vô tình gặp Đồng Tuyên, cô cất tiếng chào:
“Chào chị Đồng.”
“Tư Kỳ đến rồi, giúp chị chuyển đống tài liệu này vào với.”
“Vâng.”
Tư Kỳ xắn tay áo, nhận một nửa chồng tài liệu từ Đồng Tuyên, sau đó đi lên văn phòng.
Công ty gồm bốn tầng thì văn phòng bọn họ nằm ở tầng ba, đi thang máy chỉ mất vài phút. Trên tầng ba chỉ có hai phòng lớn cùng một hành lang rộng. Ngoài văn phòng thì phòng còn lại lúc trước để cất những tài liệu quan trọng, nhưng hôm nay đi ngang qua nó được treo biển “Phòng CEO”.
Tư Kỳ không nhịn được mà thắc mắc:
“Chị Đồng, chỗ này từ bao giờ là là phòng CEO vậy?”
Đồng Tuyên đảo mắt suy nghĩ, nhún vai:
“Chị cũng không biết, chắc là được sửa sang để CEO sử dụng.”
Tư Kỳ gật gù,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-tan-khoc-nguoc-dai-tinh-nhan/399444/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.