Đã qua mấy ngày Tết, chẳng lẽ lúc này Tư Kỳ đang ngồi trong văn phòng ở công ty làm việc nhưng công ty ấy không may đã bị phá sản.
Mùng tám, Tư Kỳ lại nhận công việc phục vụ ở quán ăn, là một quán ăn có tiếng trong thành phố vì thế lúc nào cô cũng luôn tay.
Tầm trưa, quán ăn chật kín người, có lẽ bây giờ vẫn còn Tết nên nhà nhà cùng nhau đi chơi, sẵn tiện ghé quán ăn trưa.
“Một canh rong biển, một đậu hũ Tứ Xuyên sốt cay…”
Người đàn ông đang gọi món thì dừng lại, hắn nhìn chằm chằm vào Tư Kỳ, mắt to môi đỏ, dù ăn mặt đơn giản nhưng rất mê người.
“Anh gọi hết rồi sao?”
Hắn ta sờ vào đuôi tóc của cô, lưu manh nói:
“Và một lần được em phục vụ.”
Tư Kỳ thẳng thắn từ chối:
“Xin lỗi, chỗ chúng tôi không có dịch vụ này. Các anh gọi xong rồi thì tôi xin phép đi vào.”
Cô toan quay người rời đi thì hắn cùng một tên đi cùng chặn lại, cố ý dồn cô vào bàn:
“Này này, đi đâu vội thế. Phục vụ bọn anh đơn giản lắm, chỉ cần em làm tốt, anh sẽ thưởng cho em số tiền bằng một tuần làm ở đây, chịu không?”
Vài tên đi cùng hắn cười ha hả tán thưởng.
Bàn ăn bọn họ thoáng chốc đã là tâm điểm của mọi ánh mắt.
Tư Kỳ khó chịu đẩy tay bọn họ ra, những càng đẩy lại càng bị ép sát.
“Tôi đã bảo ở đây không có dịch vụ đấy, các anh vui lòng cho tôi qua!”
Một tên trong số đó đập vỡ một cái bát,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-tan-khoc-nguoc-dai-tinh-nhan/399443/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.