“Cô phải ở đây chăm sóc, nói đúng hơn là trông chừng cô ta cả ngày. Nếu có sơ suất gì, có lẽ cô biết mình sẽ bị phạt như thế nào chứ?”
Mục Duật chỉ tay về phía Tư Kỳ lạnh lùng cảnh cáo A Lệ, khiến cô ấy sợ hãi đến cả câu trả lời cũng mang theo run rẩy:
“Vâng…”
Chìa khoá đóng mở dây xích có hai chiếc, hắn đưa một chiếc cho A Lệ, không cần dặn dò gì, chỉ lẳng lặng phóng ánh mắt lạnh băng mà như thiêu đốt người đối diện cũng đủ làm cho người khác vô thức mà tuân theo.
Kể từ hôm đó, ngày bình thường mà Mục Duật không phải đi công tác thì sáng A Lệ ở bên Tư Kỳ, đến tối hắn sẽ thay thế A Lệ mà “chăm sóc” cho cô.
Vài ngày sau, tại thư phòng Mục Gia.
“Đã cho người xử lý rồi? Vậy cái này là cái gì? Duật à, từ trước đến nay ta luôn tin tưởng cháu, tại sao có thể sơ suất như thế?”
Mục Duật liếc sơ qua tờ báo trên mặt bàn, nội dung viết về hắn và “cô gái bí ẩn” ở sân bay, đôi mày kiếm lại càng nhíu chặt nhưng trên mặt vẫn tỏ ra điềm tĩnh. Hắn lãnh đạm nói với lão thái thái:
“Việc này là do cháu xử lý chưa gọn gàng, cho cháu nửa ngày toàn bộ việc này sẽ biến mất.”
Lão thái thái đẩy gọng kính lão một cách tao nhã, trong ánh mắt không biết hiện lên bao nhiêu phẫn nộ:
“Được, ta cho cháu cơ hội. Cạnh đó, ta cũng nhắc nhở cháu về mối quan hệ giữa cháu và Khương Lan. Cháu và cô gái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-tan-khoc-nguoc-dai-tinh-nhan/399439/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.