Giọng điệu lạnh lùng không chút xao động của Mục Duật không giống như đang đùa giỡn. Ánh mắt sâu thẳm càng lộ rõ vẻ kiên nghị hơn bình thường. Là hắn đang nghiêm túc hỏi Tư Kỳ.
Như có luồng điện chạy qua người, Tư Kỳ trừng mắt nhìn vào con ngươi sâu thẳm của hắn, thở dốc hỏi:
“Không phải anh… muốn hại bé con sao?”
Mục Duật không nói không rằng đi vào xe trước, sau đó kéo đôi tay nhỏ của Tư Kỳ vào ngồi bên cạnh hắn, đến lúc yên vị cũng không buông ra. Như là hắn sợ rằng chỉ cần lơ đãng một chút Tư Kỳ sẽ trốn đi bất cứ lúc nào.
Tuy rằng rất rất khó chịu cùng căm phẫn nhưng Tư Kỳ vẫn nhẫn nhịn chờ đợi câu trả lời từ hắn.
Lúc này Mục Duật ngồi vắt chéo chân, đem tay cô đặt trên đùi hắn, hờ hững nhìn về phía trước rồi buông một câu:
“Mộc Tư Kỳ cô rõ ràng không phải người mau quên hay là vì đang mang thai nên đầu óc cô có chút vấn đề?”
Tư Kỳ nghiêng đầu, giọng nói không thuyên giảm âm sắc mà chất vấn hắn:
“Anh nói vậy là có ý gì?”
Hắn quay đầu lại, đôi mắt thâm trầm sâu thẳm như dán vào mặt cô, bàn tay to lớn không chịu yên phận đưa lên vuốt nhẹ khuôn mặt trắng mịn có phần nhợt nhạt, giọng nói như từ địa phủ trỗi dậy lạnh lẽo nhưng vẫn có ý chế giễu:
“Ý tôi là gì sao? Vì muốn trốn thoát khỏi tôi nên cô lấy bừa lý do tôi ngược đãi con mình phải không, hửm?”
Hắn vuốt ve đến bờ môi anh đào khô khốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-tan-khoc-nguoc-dai-tinh-nhan/399438/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.