Lúc này trái lại cục trường Trần lên tiếng nói: “Ngày hôm nay tôi xem một vụ án, trái lại có thấy người buôn bán thứ này, nếu là làm thuốc, một hai lượng là đủ rồi.”
Lâm Uyên vội vàng lắc đầu nói: “Như vậy không được, cục trường Trần ông không biết rồi, hai ngày trước tôi mới hỏi cô Phó việc này, cô nhóc kia luôn đề việc này ở trong lòng, hai ngày trước đã bảo
bạn đi tìm, kết quả là chưa kịp đưa đã xảy ra chuyện, bây giờ còn đang bị nhốt trong cục cảnh sát đấy”
Tôi sửng sốt khoảng hai giây, mới kịp phản ứng cô Phó mà Lâm Uyên nói là chỉ tôi.
Trong lúc này tôi hơi mơ hồ, tôi từng gặp Lâm Uyên khi nào? Hình như tôi và bà ấy cũng không thân thiết tới mức này?
Tôi liếc mắt nhìn Phó Thắng Nam một cái, thấy đôi mắt mắt Phó Thắng Nam trong veo mà ôn hòa nhìn về phía cục trường Trần.
Đều là người lăn lộn trong xã hội lâu năm, cục trường Trần vừa nghe, tất nhiên là hiều rõ ý tứ, trái lại đôi mắt vần đục nhìn về phía tôi nói: “Không thể tưởng tượng được quan hệ giữa cô Phó đây và tổng giám đốc Lâm lại thân thiết như vậy, không biết bạn của cô Phó tên gì, tôi trở về sẽ xem qua, nếu thực sự là hiểu lầm thì chính là lụt lớn làm trôi miếu long vương, đều là người nhà cả, còn cần so đo như thế làm gì.”
Tôi không vội vàng nói, mà đứng dậy cầm cốc nước chanh trước mặt lên, cười thản nhiên hỏi: “Vậy thì cảm ơn chú Trần, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-phu-nhan-co-thai-roi/794650/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.