Hứa Thanh Khê nhìn thấy Quân Nhật Đình thế này, những phiền muộn trong lòng cô bay biến sạch sành sanh.
Vẫn là câu nói kia, mặc kệ tương lai như thế nào, quý trọng hiện tại, tương lai mới không hối hận.
"Ừm, em không tức giận, nhưng sau này anh đều phải uống một chén canh bổ giống như em."
Hứa Thanh Khê hoàn hồn, cô được một tấc lại muốn tiến một thước.
Tất nhiên Quân Nhật Đình đồng ý.
Thái độ cưng chiều kia hết sức rõ ràng.
Cũng đâm vào lòng những người khác thật sâu.
Dù Quý Ức đã có chuẩn bị, nhưng nhìn thấy Quân Nhật Đình tỏ vẻ dịu dàng trước mặt Hứa Thanh Khê mà cô ta chưa từng thấy, trong lòng cô ta lại ghen ghét đến phát cuồng.
Mạc Ly đã sớm tập mãi thành thói quen, ánh mắt lạnh lùng của cô ta chuyển hướng sang Quý Ức. Cô ta đánh giá Quý Ức và Hứa Thanh Khê, trong mắt đầy u ám sâu không lường được.
"Nhật Đình, thấy tình cảm giữa cậu và cô Thanh Tuệ tốt như vậy, thật sự là khiến tôi vừa ngạc nhiên vừa hâm mộ."
Quý Ức không nhìn nổi bọn họ ngọt ngào nữa, cô ta lên tiếng cắt đứt bầu không khí ngọt ngào xung quanh hai người.
Hứa Thanh Khê híp mắt, cô không rõ Quý Ức nói lời này có ý gì, nhưng cô thấy người đàn ông bên cạnh đã bắt đầu trò chuyện với những người khác.
Cô nhìn Quân Nhật Đình không nhịn được bật cười, nhưng cũng không nói gì mà giúp đỡ anh chia thức ăn.
Một bữa cơm, trên bàn cơm chỉ nghe thấy tiếng nói chuyện của Quý Ức và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093812/chuong-424.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.