Hứa Thanh Khê nghe nói như thế cũng không cảm thấy bất ngờ: "Ừ, ông dẫn người đến phòng khách tiếp đãi, sau đó tôi sẽ xuống ngay."
Quản gia gật đầu, quay người rời đi.
Quý Ức đi theo quản gia đi vào phòng khách.
Đây không phải lần đầu tiên cô ta đến nhà họ Quân, nhưng mỗi lần tới thì trong lòng cô ta càng thêm hối hận.
Nhất là khi nhìn thấy những vật trang trí xa hoa tinh xảo xung quanh thì lòng ghen ghét Hứa Thanh Khê của cô ta càng tăng.
"Cô Ức, cô ngồi ở đây một lát, rất nhanh mợ chủ sẽ xuống tới."
Quản gia nói với Quý Ức, cùng lúc đó ông ấy cũng gọi người giúp việc dâng trà.
Quý Ức cười nói cảm ơn, nhưng chờ người giúp việc đi khỏi thì khuôn mặt u ám của cô ta lại tỏ vẻ không vừa lòng.
Con ả Hứa Thanh Tuệ đê tiện này cũng dám để mình chờ!
Cô ta cầm lấy chén trà, lửa giận trong lòng bốc lên.
Ngay lúc cô ta sắp không kìm chế được nụ cười lạnh trên mặt, trên cầu thang lại có tiếng động.
"Thật xin lỗi Giám đốc điều hành Ức, vừa rồi tôi đang vẽ bản thảo, vẽ đến cnỗi say mê nên xuống muộn."
Hứa Thanh Khê xuống lầu, cô nhận ra được trên mặt Quý Ức không vui mới mở miệng giải thích.
Quý Ức nhớ đến kế hoạch của mình, cô ta hít một hơi thật sâu đè xuống lửa giận trong lòng, cười nói: "Không sao, nhà thiết kế Thanh Tuệ cũng là vì công ty."
Hứa Thanh Khê nhìn thấy Quý Ức đã nhịn xuống, cô ngạc nhiên nhíu mày, nhưng vẫn nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093811/chuong-423.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.