Lê Ngọc Mỹ thấy Diệu Tư nói thẳng thừng như vậy thì tức giận đến toàn thân phát run, nghiến răng nghiến lợi, không nói nên lời.
Diệu Tư thấy thế thì cũng không thèm để ý, khẽ cười nói: "Cô Lê phải suy nghĩ cho kĩ đó.”
Lê Ngọc Mỹ nhìn chằm chằm anh ta, cuối cùng vẫn thỏa hiệp.
Cô ta không thể để cho Quân Nhật Đình biết những chuyện này.
"Tốt nhất là anh nên giữ lời hứa, nếu không tôi tuyệt đối sẽ không buông tha cho anh!"
Diệu Tư híp híp mắt, nghe cô ta hùng hổ hăm dọa thì cười nói: "Đương nhiên."
Lê Ngọc Mỹ nghe vậy thì hừ lạnh một tiếng: "Chờ tin của tôi."
Dứt lời, cô ta cũng không thèm quan tâm phải chăng Diệu Tư còn có muốn nói gì nữa hay không, cầm túi xách lên thì thẳng ra ngoài.
Diệu Tư nhìn cô ta rời đi, hớp một ngụm rượu, lạnh lùng nhếch miệng.
"Không nỡ bỏ Quân Nhật Đình như vậy, đến lúc đó để cho các người làm một đôi uyên ương uổng mạng, sẽ không lâu đâu.”
Anh ta thấp giọng nỉ non, không đầy một lát thì cũng để ly rượu xuống rời khỏi phòng.
...
Hôm sau, nhà họ Quân.
Quân Nhật Đình và Hứa Thanh Khê rời giường xuống lầu dùng cơm.
Hai người vừa ăn xong thì nghe quản gia nói Lê Ngọc Mỹ tới.
"Cô ta lại đến tìm em dạo phố sao?"
Quân Nhật Đình chế nhạo nhìn về phía Hứa Thanh Khê.
Trong mắt Hứa Thanh Khê tràn đầy bất đắc dĩ.
Cô không muốn ra khỏi nhà, nhất là đi ra ngoài với Lê Ngọc Mỹ.
Cho dù không thích nhưng khi Lê Ngọc Mỹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093774/chuong-386.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.