Quân Nhật Đình nghe nói như thế thì cánh tay đang ôm Hứa Thanh Khê hơi xiết chặt hơn.
Thật ra không chỉ là cô, khi bác sĩ nói là có thể sẽ không thể cứu được cô, lúc đó chính bản thân anh cũng đã cho rằng anh sẽ mất cô.
"Sẽ không, không phải bây giờ em vẫn còn sống đó sao?"
Hốc mắt Quân Nhật Đình hơi đỏ, hôn lên đỉnh đầu Hứa Thanh Khê, khẽ dỗ dành.
Cũng bởi vì giọng điệu này mới khiến cho Hứa Thanh Khê càng thêm khó chịu, cô nắm chặt áo Quân Nhật Đình, thút thít.
"Đau quá..."
Bởi vì khóc quá nhiều làm động đến vết thương của Hứa Thanh Tuệ.
Gương mặt vốn hơi hồng do khóc quá nhiều giờ lại trở nên trắng bệch, cô hít mấy hơi lạnh.
Quân Nhật Đình nghe cô kêu đau thì vội vàng nhấn chuông, gọi bác sĩ mới đi không bao lâu trở về.
Bác sĩ còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì, vội vàng chạy về.
Kết quả chỉ là vì khóc quá nhiều khiến cho vết thương đau, bác sĩ hơi dở khóc dở cười.
Tuy nhiên anh ta vẫn dằn lòng xuống, dặn dò: "Tổng giám đốc Quân, bây giờ mợ chủ không được để cho cảm xúc quá khích động, trước mắt vết thương vừa mới khâu lại không bao lâu, chờ vết thương từ từ khép lại là không sao."
Quân Nhật Đình nghe vậy thì cũng biết mình vừa làm trò cười, nhưng anh cũng không cảm thấy xấu hổ, ngược lại còn rất không yên lòng về Hứa Thanh Khê.
"Không có thuốc nào có thể cắt cơn đau hay sao?"
Anh không muốn thấy Hứa Thanh Khê khó chịu, dò hỏi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093745/chuong-357.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.