Sau khi Hứa Hải Minh rời đi, Hà Văn Tuấn đứng bên cạnh cảm thấy không đúng lắm.
Cậu ta rất kỳ lạ, sao người này có thể tìm được Hứa Thanh Tuệ trước cả bọn họ?
Hơn nữa không phải nói ông ấy rất thương yêu Hứa Thanh Tuệ sao?
Trước mắt mợ chủ còn chưa tỉnh lại, không phải ông ấy nên ở lại sao?
Cậu ta có lòng muốn hỏi nhưng nhìn tâm trạng của giám đốc nhà mình đều đặt trên người mợ chủ thì câu hỏi đến miệng lại bị câu ta nuốt xuống.
Nhưng mà cậu ta lại nghĩ đến một chuyện khác, không thể không tiến lên quấy rầy.
"Tổng giám đốc, bên kia có tin tức, những người đó chạy trốn tới vùng núi ngoại thành, bên cảnh sát đã hỗ trợ chúng ta phong tỏa vùng núi đó, chuẩn bị tiến hành lùng bắt."
Quân Nhật Đình nghe nói như thế thì sắc mặt lập tức âm trầm xuống.
"Kêu bọn họ bắt người cho tôi, tuyệt không thể thả đi một người nào!"
Hà Văn Tuấn gật đầu tỏ vẻ hiểu, chợt nhìn Quân Nhật Đình chăm chú nhìn chằm chằm Hứa Thanh Khê trên giường bệnh, cậu ta rất biết điều, kéo Mạc Ly rời khỏi phòng bệnh.
Vốn Mạc Ly không muốn rời đi nhưng không ngờ sức của Hà Văn Tuấn quá lớn, khiến cô ta không thể phản kháng.
"Anh làm gì đó?"
Mạc Ly ra khỏi phòng bệnh thì tức giận hỏi, đồng thời hất mạnh Hà Văn Tuấn ra.
Hà Văn Tuấn thuận thế buông cô ta ra, khẽ cười nói: "Không biết điều như vậy, không hiểu nổi sao cô lại được tổng giám đốc nâng đỡ.”
Cậu ta nói xong thì liếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093744/chuong-356.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.