Hứa Hải Minh nhíu mày, trong mắt hiện lên vẻ không đồng ý.
“Sao bố có thể mặc kệ được? Lỡ như xảy ra bất trắc gì thì những chuyện chúng ta làm trước đây không phải đều uổng phí sao”
Hứa Thanh Tuệ biết Hứa Hải Minh nghĩ gì, mày nhíu lại: “Con hiểu ý bố, nhưng con có mục đích của con, lần này con trở về sẽ không tìm Hứa Thanh Khê gây phiền toái đâu.”
Hứa Hải Minh bật cười: “Nói ngớ ngẩn gì đấy, bố không lo con tìm nó gây phiền toái, bố là lo lắng cho con”
Hứa Thanh Tuệ nghe vậy thì cảm động không thôi.
Không biết cô ta nghĩ đến cái gì, bàn tay âm thầm xoa xoa bụng.
Nếu nhìn kỹ có thể thấy được bụng cô ta hơi nhô lên.
Nhưng bởi vì mặc váy rộng thùng thình nên không nhìn thấy.
“Bố không cần lo lắng đâu, qua mấy tháng nữa con sẽ trở về lấy lại những thứ thuộc về mình.”
Nói xong, trong mắt cô ta lóe lên một tia sáng.
Hứa Hải Minh cũng không phát hiện sự khác thường của cô ta, nghe như vậy cũng không hỏi nhiều nữa, sợ Hứa Thanh Tuệ mất kiên nhẫn.
“Được, đến lúc đó cần gì thì cứ nói với bố một tiếng”
Hứa Thanh Tuệ gật đầu, nói thêm mấy câu với Hứa Hải Minh xong liền rời khỏi bệnh viện.
Hứa Hải Minh nhìn theo bóng lưng cô ta rời đi, nhìn vào phòng bệnh của Hứa Thanh Khê, cau mày, không đi vào mà theo cô ta rời đi.
Hứa Thanh Tuệ đi thẳng đến tầng hầm định lái xe rời đi.
Ai ngờ vừa đi đến bên cạnh xe liền có một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093734/chuong-346.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.