Không đợi Hứa Thanh Khê nói ra, đã bị Hứa Thanh Tuệ ngắt lời.
“Thế nào, cho rằng bây giờ mình là con dâu của nhà họ Quân nên có thể quản tôi, Hứa Thanh Khê, đừng quên, tất cả mọi thứ chị có được hôm nay đều do tôi cho chị, ở trước mặt tôi, chị không có tư cách chất vấn tôi, chị cũng không có tư cách hỏi lúc nào tôi quay lại, hơn nữa chị còn phải ngoan ngoãn nhường vị trí lại cho tôi.”
Hứa Thanh Khê nghe vậy, trong lòng đột nhiên khó chịu, sắc mặt cũng hơi tái nhợt.
Cô cho rằng Hứa Thanh Tuệ quay lại đây để chuẩn bị cướp lại tất cả.
Lúc này, cô nghĩ đến Quân Nhật Đình, nghĩ đến sự dịu dàng của anh, bỗng nhiên rất luyến tiếc.
Đặc biệt là nghĩ tới sau này bản thân không được gặp người này nữa, trong lòng như bị người ta dùng dao cùn cắt, đau đớn khiến cô không thở nổi.
“Sao lại nhanh như vậy, không phải vẫn chưa tới thời gian thỏa thuận à?”
Cô ép buộc bản thân bình tĩnh, nhưng hai tay buông thõng hai bên run rẩy không thể kiềm chế, sợ nghe được lời mà mình không muốn nghe.
Hứa Thanh Tuệ không biết Hứa Thanh Khê hiểu lầm, nghe như vậy, chỉ cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
Cô ta hừ lạnh một tiếng: “Ai quy định chưa tới lúc thì tôi không được về?”
Hứa Thanh Khê nghe thế, hơi sửng sốt.
Tâm trạng vốn đau buồn bỗng chốc tốt hẳn lên.
Từ giọng điệu của Hứa Thanh Tuệ cô liền biết lần này cô ta trở về không phải vì muốn lấy đi mọi thứ, cô thở phào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093733/chuong-345.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.