Hứa Thanh Khê nghe được lời này, dường như không nhận ra ý không cam tâm trong lời nói của Lê Ngọc Mỹ, cô mỉm cười:" Không sao thì tốt rồi."
Nói xong, cô cũng không buồn mở miệng nữa, bầu không khí trong phòng bệnh lúc này đột nhiên đông cứng.
Đối diện với tình huống này, bà Hồng càng thêm buồn bực khó chịu với Hứa Thanh Khê, thầm mắng cô đã đến đây không đúng lúc.
Bà ta nhìn thấy nét mặt không vừa lòng của vợ chồng ông Lê, len lén chuyển hướng sang Hứa Thanh Khê, miệng cố nặn ra nụ cười giả tạo: “Thanh Khê, Ngọc Mỹ đã ổn rồi, bản thân con cũng không được khỏe, nên quay về nghỉ ngơi sớm một chút, để tránh lát nữa lại xảy ra chuyện gì."
Hứa Thanh Khê nhíu nhíu mày, cô đương nhiên nghe hiểu ý định đuổi khéo của bà Hồng.
Nhìn mấy người nhà họ Lê ai nấy đều im bật giống như không có ý định giữ khách, cô thừa hiểu sự xuất hiện của mình ở đây vốn dĩ không được hoan nghênh nên cũng không việc gì phải gò ép bản thân.
"Vâng, vậy con về trước đây."
Cô gật đầu vừa định quay đi thì Quân Nhật Đình đã kéo tay cô lại.
"Sao thế?"
Quân Nhật Đình không trả lời, trái lại chỉ nhàn nhạt nói với mấy người còn lại trong phòng bệnh:" Nếu Ngọc Mỹ đã tỉnh lại thì con yên tâm rồi. Nhưng sức khỏe Thanh Khê vẫn còn yếu, con phải đi chăm sóc cô ấy."
Nói xong, cũng không đợi mấy người bọn họ kịp phản ứng lại, anh kéo tay Hứa Thanh Khê đi thẳng ra ngoài.
Hứa Thanh Khê sững
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093711/chuong-323.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.