Quân Nhật Đình nhận thấy sắc mặt của Hứa Thanh Khê tối sầm lại, hơi lo lắng bước tới bên cạnh.
"Em làm sao thế? Trong người lại khó chịu à?"
Anh cất tiếng hỏi, đưa tay ra áp lên trán của cô kiểm tra xem còn bị sốt nữa không.
Hứa Thanh Khê cảm nhận được sự ấm áp dịu dàng ở trán mới thôi không nhìn Mạc Ly nữa.
Cô ngẩng đầu, nhìn thấy ánh mắt quan tâm săn sóc của người đàn ông đứng trước mặt, bao nhiêu khó chịu trong lòng bỗng dưng tan biến hết.
"Em không sao, chỉ là hơi lo cho anh."
Vừa dứt lời, cô kéo tay Quân Nhật Đình ngồi xuống giường bên cạnh, cẩn thận xem xem anh có bị thương ở đâu không.
"Anh không sao thật chứ?"
Đến giờ cô vẫn còn nhớ như in cảnh Quân Nhật Đình bị thương, vì vậy mà không cách nào yên tâm được.
Quân Nhật Đình cảm nhận được sự quan tâm chân thành của cô, trong lòng lóe lên một tia ấm áp.
Anh nắm lấy đôi tay không ngừng lộn xộn của Hứa Thanh Khê, ôn tồn nói: "Em đừng lo, anh không có bị thương. Nếu em không tin, anh cởi quần áo cho em kiểm tra nhé?"
Hứa Thanh Khê sững sờ, bối rối quay mặt đi.
"Lưu manh!"
Cô quở trách anh một hồi mới thực sự trút bỏ được hết những lo lắng trong lòng.
Cả hai cười đùa một hồi, Hứa Thanh Khê bắt đầu cảm thấy uể oải.
"Nghỉ ngơi một chút đi. Em vừa mới khỏi, phải chuyên tâm dưỡng bệnh cho tốt!"
Quân Nhật Đình có chút đau lòng khi nhìn thấy sự mệt mỏi trong mắt cô.
Thanh Khê xúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093710/chuong-322.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.