Sân vườn của nhà họ Quân được thiết kế rất tỉ mỉ.
Mặc dù trời đã tối, nhưng hoa viên của bọn họ vẫn đèn đuốc sáng trưng.
Quân Nhật Đình mang ánh mắt thăm thẳm mà mang Hứa Thanh Khê đi dạo.
Dưới làn gió nhẹ thổi phất qua, Hứa Thanh Khê đang trong men say dần dần lấy lại lý trí.
Cô đã nhớ đến những hình ảnh vừa rồi ở nhà ăn, cả người chợt cương cứng lại, trong đôi mắt tràn đầy ảo não và ngượng ngùng.
Lúc này cô không biết mình nên buông Quân Nhật Đình ra, hay là làm bộ như mình vẫn đang say rượu.
Ngay khi cô đang xoắn xuýt thì Quân Nhật Đình đã phát hiện ra sự khác thường của cô.
"Làm sao vậy?"
Anh cúi đầu xem xét người con gái đang dựa nửa người lên mình, trong mắt tràn đầy sự dịu dàng mà chính anh cũng không nhận ra.
Hứa Thanh Khê ngẩng đầu một cái đã chìm vào đôi mắt dịu dàng như nước của anh, cô lại ngơ ngẩn.
Dưới ánh đèn, vẻ ngoài điển trai hoàn mỹ không chút tỳ vết của anh được bối cảnh hoa tươi phía sau điểm tô thêm, phảng phất như một hoàng tử bước ra từ chuyện cổ tích.
Hứa Thanh Khê nhìn thấy, hô hấp cũng bị kiềm hãm, tim đập cứ đập rộn lên.
Cũng ngay vào lúc này, bốn phía vốn đang sáng ngời bỗng nhiên tối sầm xuống.
Hứa Thanh Khê hoàn hồn, nhíu mày lại mà quan sát bốn phía.
"Chuyện gì xảy ra vậy, bị cúp điện sao?"
Cô nhẹ giọng mà hỏi, bên cạnh lại không có bất kỳ câu trả lời nào, ngược lại vang lên một tiếng thở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093699/chuong-311.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.