Anh Nhật Đình biết được bà Hương sẽ nghĩ cách khác để cứu Gia Nghi ra.
Nhưng mà anh ta không muốn thả Lâm Gia Nghi ra một cách dễ dàng.
Người phụ nữ này hết lần này đến lần khác khiêu khích sự nhẫn nại của anh ta, anh ta bắt buộc phải khiến cô ta nhớ kỹ bài học này.
Cũng trong lúc đó, nhà họ Quân.
Hứa Thanh Khê đang phê duyệt giấy tờ thì đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại.
“Cô giáo Hứa, có thời gian rảnh không?”
Nghe giọng nói trong điện thoại liền nhớ đến giọng của Thiều Khánh Vy.
Thanh Khê cau mày, nhưng vẫn đồng ý.
20 phút sau, hai người gặp mặt ở trong một quán cà phê cách công ty không xa.
“Em tìm chị có việc gì thế?”
Thanh Khê ngồi xuống, nói ngay vào việc chính.
Thiều Khánh Vy không nhìn cô ấy, mà khuấy đều cà phê, âu sầu nói: “Em bị đuổi rồi.”
Hứa Thanh Khê nhau mày, không nói gì cả, dẫu sao cũng là điều tất nhiên.
Cô ấy không mở lời, đợi Khánh Vy nói xong.
Không tin nổi vì Khánh Vy gọi cô ấy đến đây chỉ để nói những điều đó.
Nhưng về thực tế cũng là như vậy.
Cô Khánh Vy thấy chị mình không nói gì, tự mình nói tiếp.
“Chị biết không? Tuy rằng tổng giám đốc khấu trừ công việc, không tính toán lỗi lầm em gây ra, nhưng vẫn đuổi em rời khỏi thành phố này…”
Cô ấy nói với ánh mắt thất vọng: “Lúc mới bắt đầu dự tính chăm chỉ học thật tốt cùng chị, nhưng bọn họ không ưa em, nói em và chị sẽ vĩnh viễn không ngóc đầu lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093689/chuong-301.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.