Hứa Thanh Khê nghe xong, liền gật đầu bày tỏ đồng ý.
Nhưng sau đó cô đã phát hiện ra một chuyện.
Nếu anh Nhật Đình quay trở về chỉ để nói cho cô ấy chuyện này, hoàn toàn có thể thông qua điện thoại, tại sao lại phải chạy về.
Mà Hứa Thanh Khê khi nghĩ đến điều này, anh Nhật Đình cũng nhận ra dáng vẻ kỳ lạ của mình.
Anh ta cũng không biết tại sao bản thân lại làm ra quyết định như vậy, tự ho một tiếng nhẹ.
“Bây giờ sự việc hầu như đã giải quyết được phần nào rồi, anh đi thu xếp những chuyện khác.”
Anh ta nói xong, không cho Thanh Khê cơ hội mở lời, đã quay người rời đi.
Hứa Thanh Khê nhìn bước chân rời đi của anh ta, dường như đã nhìn ra thêm một vài điều khác lạ, không kiềm được mà nở một nụ cười nhẹ nhàng.
Hơn nữa về phía tập đoàn Lâm Thị.
Bà Hương không dễ dàng gì mới làm yên lòng hội đồng quản trị, từ trong phòng hội nghị đi ra, liền nhận được giấy mời của tòa án.
“Giám đốc Lâm, phía tập đoàn Quân Thị đã đệ đơn kiện công ty chúng ta lên tòa án, về kiện cáo lần này tôi sẽ tìm cố vấn pháp luật của chúng ta làm việc, nhưng tỷ lệ thắng kiện không cao, hơn nữa nếu kiện tập đoàn Quân Thị, việc đó cũng không có lợi với công ty của chúng ta, luật sư đề nghị hòa giải với phía tập đoàn Quân Thị!”
Nghe thư ký nói xong bà Hương nghe mà mặt u ám không thôi.
“Hay cho tập đoàn Quân Thị, hay cho Quân Nhật Đình!”
Bà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093688/chuong-300.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.