Nếu hắn muốn bức cô rời đi, vậy thì hắn đã thành công.
Khi Ôn Mỹ Phách về đến nhà, đập vào mắt mình chính là hành lý đã được sắp xếp,Đường Hiểu Dạ đang chuẩn bị rời khỏi.
“Tôi chờ anh về để nói lời tạm biệt, tôi không có thói quen không từ màbiệt” MặtĐường Hiểu Dạ không chút thay đổi.Mấy ngày nay, nước mắt của cô đã chảy khô, cũng đã nhận ra mọi chuyện, cô ra lệnh cho mình không được xuất hiện một cảm giác nào khác với hắn.
Coi như này đây là một giấc mộng đi, tỉnh lại rồi thì chuyện gì cũng không xảy ra.
“Cô phải đi?” Cám giác trong lòng Ôn Mỹ Phách là ‘ngũ vị tạp trần’ (1). Đây chẳng phải là hắn mong muốn sao? Làm cho cô rời xa hắn, nhưng vìcái gì khi cô thật sự quyết định làm như vậy, lồng ngực của hắn lạigiống như ngừng hô hấp?
(1) Ngũ vị tạp trần: Năm vị giác của nhân gian bao gồm ngọt, đắng, chua, cay, mặn.
“Đúng vậy, tôi nghi rằng tôi không thể tiếp tục đảm nhiệm công việc này, mong chủ tịch Ôn mời người khác giỏi hơn tôi” Đường Hiểu Dạ bình tĩnh trảlời.
“Hiểu Dạ…”
“Chủ tịch Ôn, xin gọi tôi là cô Đường hoặc là Đường Hiểu Dạ, đừng quên chúng ta chính làông chủ cùng vệ sĩ. Tôi không mong lại có người lầm” Đường Hiểu Dạ tràophúng nói.
“Nghe cô gọi tôi là chủ tịch Ôn, cảm thấy thật kỳ quái. Chúng ta có cần thiết phải như vậy không?” Ôn Mỹ Phách nhíu mày.
“Chủ tịch Ôn…”
“Chẳng lẽ không cho cô yêu tôi, ngay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-mau-lanh-den-to-tinh/1994050/chuong-9-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.