Một thân ảnh màu đen ẩn núp bên tường, cẩn thận quan sát xungquanh. Khi xác định không có người mới dám tiến vào văn phòng, mục tiêulà bàn làm việc trong phòng chủ tịch.
Bóng đen lấy ra chiếc chìa khoa trong túi, đang địnhmở ngăn kéo bàn ra…
“Thứ chú muốn tìm nằm ngăn kéo thứ hai bên trái, cần tôi đưa luôn cho chúkhông?” Thanh âm nhàn vang lên từ phía sau bóng đen, thân hình của bóngđen lập tức cứng đờ.
“Ôn Ngọc Viễn, chú không nênthiếu kiên nhẫn. Chú nghĩ cứ như vậy mà thâu tóm được toàn bộ tập đoànHán Hoàng sao?” Giọng điệu của Ôn Mỹ Phách có chút tiếc hận, hắn bậtcông tắc đèn.
Phòng làm việc lập tức sáng lên, Ôn Ngọc Viễn hoàn toàn bị bại lộ. Hắn ta cũng không muốn giải thích, chậm rãi xoay người.
“Đưa thư cảnh cáo, lắp máy nghe trộm, chú nghĩ rằng tôi không biết sao? Tôivẫn niệm tình chúng ta là anhem họ nên mới không tố giác chú” Tựa lưngvào tường, Ôn Mỹ Phách lạnh lùng nói”Bất luận chú làm như thế nào saulưng tôi, tôi đều có thể dễ dàng tha thứ. Thế nhưng chú không nên xuốngtay với Hiểu Dạ, đó là cấm kỵ của tôi”
“Bởi vì chúngta là anh em họ, tại sao tập đoàn Hán Hoàng lại do anh kế thừa mà khôngphải là tôi?” Ôn Ngọc Viễn không cam lòng hỏi, khuôn mặt tuấn dật hơivặn vẹo.
“Vốn dĩ chú cũng có cơ hội nếu như chachúđừng nhất thời tham lam mà đục khoét két sắt công ty” Ai nghĩ tới kẻtham ô của tập đoàn Ôn thị lại chính là người thân của minh chứ? Ôn MỹPhách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-mau-lanh-den-to-tinh/1994044/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.