Vừa quay về biệt thự Cố Y Lạc hơi giật mình khi nhìn thấy Lục Triết Tiêu và Bảo Bảo đang ngồi gật gù bên ghế sô pha, cái điệu ấy chắc ai nhìn vào cũng phải thốt lên mà hỏi: là hai cha con sao?
Cố Y Lạc đã đứng đó chừng được hơn năm phút rồi mà hai người họ vẫn không có chút phản ứng nào, ngủ ngon lành thế kia.
“Hai người làm cái gì vậy? Có giường sao không ngủ mà chạy ra đây ngồi gật gù như thế kia?”
Tiếng nói khiến cả hai thức giấc, trong cơn ngáy ngủ Lục Triết Tiêu hỏi: “Chị đi đâu về thế?”
Cố Y Lạc chỉ về hướng cửa chính: “Tôi chỉ ra ngoài đi dạo một lát thôi. Mau quay về ngủ đi.”
“Được.”
Thấy cô trở về an toàn anh quay về phòng đi ngủ, Bảo Bảo cũng theo.
Thật là… Không còn gì để nói, hai người này sống chung dần rồi tính nết, thói quen như một khuôn đúc.
Đang nói chuyện cùng Cố Y Lạc ở đoàn phim, Cảnh Sở Minh đột nhiên nhận được điện thoại, là Chu Tuyết Sương, lòng bất an nhấc máy: “Alo.”
Chu Tuyết Sương có vẻ hớn hở: “Chiều nay em sẽ lên máy bay về nước, anh nhớ tới sân bay đón em nha. Mà phải rồi sao em gọi cho anh Tiêu mãi không được.”
Cảnh Sở Minh ậm ờ mãi mới tìm ra được câu giải thích qua loa: “Ờ… cậu ấy… Cậu ấy đợt này đang có dự án mới sắp triển khai nên khá bận. Anh cũng phải vào quay rồi. Nói chuyện sau nhé!”
Thấy vẻ mặt lo lắng ấy của Cảnh Sở Minh, Cố Y Lạc linh tính ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-mat-lanh-cung-sung-vo-yeu/871492/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.