“Tôi cũng không muốn nói dối bà Lục nhưng thực sự đây là cách tối ưu nhất rồi.”- Cố Y Lạc trầm lặng, vẻ mặt u buồn nói.
“Dù sao cũng cảm ơn cô, mọi chuyện còn lại cứ để tôi chịu trách nhiệm.”- Lục Minh Trí khích lệ.
“Sao lần này anh ấy lâu tỉnh lại thế?”- Cố Y Lạc hỏi.
“Có thể là do cảm xúc anh ấy chưa thực sự đạt cực độ thoả mãn.”
Nhận xong cuộc điện thoại Lục Minh Trí rời đi, Cố Y Lạc nắm tay dẫn Lục Triết Tiêu quay trở về.
Làm sao để cảm xúc anh ấy đạt tới cực độ thoả mãn?
Rốt cuộc anh ấy đang muốn có điều gì?
Ghé vào siêu thị mua một ít đồ nấu bữa tối, dạo này cô khá bận nên không có thời gian để tâm đến việc ăn uống, anh đã gầy đi rồi.
Vừa bước vào cửa Cố Y Lạc hơi giật mình, sững người lại khi thấy Lục Triết Tiêu đang đứng chờ sẵn, cảm giác như một ông chồng đang ngóng trông vợ đi làm về vậy đó.
“Ôi trời, sao anh lại đứng đây thế này?”
Trên bờ môi Lục Triết Tiêu nở nụ cười ngọt ngào, ánh mắt âu yếm, giúp cô xách mấy túi đồ trên tay: “Tôi chờ chị, chúng ta cùng nấu ăn.”
Cảm giác không quen, nhưng phải nói lòng cô ấm áp vô cùng.
Ngoại trừ Bảo Bảo thì đây là người đàn ông đầu tiên ngóng trông cô trở về, sẵn sàng dùng thời gian để chờ cô.
Môi mỉm cười, Cố Y Lạc gật đầu: “Được thôi.”
Lần này vào bếp anh không còn tự mình dọn ra một bãi chiến trường như lần trước mà cẩn thận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-mat-lanh-cung-sung-vo-yeu/871491/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.