Khánh San bước vào tiệm cà phê, giờ này cũng đã trễ lắm rồi, Tiểu Ngô đành báo cáo sự việc nguyên ngày cho Quỷ Thất.
Cô vui vẻ nói chuyện với Cúc Tử:"Cúc Tử! Đã lâu lắm rồi em mới gặp lại anh.
"Ừ! Mấy nay trốn đâu thế hả? Mimi rất nhớ em đó." Cúc Tử vừa nhìn thấy Khánh San đã vui mừng ra mặt ngay lập tức dùng lại công việc đang giang dở bước tới bên cạnh Khánh San hỏi thăm.
Khánh San nhìn anh cảm xúc vui mừng xen lẫn chút buồn bã, có lẽ là có nhiều chuyện đã xảy ra khi cô rời khỏi đây, cũng có thể là lòng Khánh San bây giờ rất rối bời cô khẽ thở dài gượng cười:" Em xin lỗi..."
Cúc Tử vừa nhìn đã thấu hiểu, cũng không muốn nhiều lời nếu cô không muốn nói ắt hẳn có lí do, anh luôn tôn trọng quyết định của Khánh San:"Thôi được rồi, em không sao là tốt!"
"À đúng rồi, em trả tiền anh nè!" Khánh San sực nhớ vội vàng lục túi kiếm thẻ ngân hàng.
"Không cần gấp, nếu cần coi như anh cho em cũng sắp năm mới rồi!"
"Không được đâu, khoản tiền này lớn như vậy, đều nhờ có anh mẹ em mới có thể trụ đến giờ. Em thật sự rất biết ơn anh đó."
"Tiền này em lấy đâu ra vậy, không nên tự làm khổ mình đâu đấy, em gầy đi nhiều rồi." Cúc Tử thoảng bất ngờ vì chỉ thời gian ngắn như vậy sao cô có thể trả liền chứ không lẽ...
"Không có mà, em tăng tận ba ký lận đó anh mau xem hai cá má của em ngày càng búng ra sữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-lanh-lung-sung-vo-vo-doi/452230/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.