Thế nhưng Lê Nhược Vũ lại giống như một con nhím vậy, cả người đều toàn là gai nhọn. Cô đề phòng anh, kháng cự anh, không tin tưởng anh, hoàn toàn không cho anh bất kỳ cơ hội nói chuyện nào.
‘Vừa rồi anh mềm lòng đối với cô, tuy nhiên cô lại dùng nhưng lời sắc bén nhất để đâm vào lòng anh từng chút một. Anh cũng có tự ái, anh cũng sẽ đau lòng mà.
Đột nhiên Lâm Minh căn lên môi cô, nụ hôn này cứ tựa như đang trút hết tất cả buồn bực trong lòng anh.
“Có phải em đã quên mất ai mới là người đàn ông của em không? Anh không ngại giúp em nhớ lại một lần đâu.”
“Lâm Minh, anh là tên khốn kiếp!” Cả người Lê Nhược Vũ bị anh chặn lại, chỉ có hai cánh tay có thể tự do hoạt động. Cô nện vào sống lưng anh nhưng anh lại không hề có một chút phản ứng nào.
Hai tay cô quơ lung tung sang méo giường, muốn tìm được thứ gì đó có thể giúp bản thân thoát khỏi hiểm cảnh.
Tuy nhiên đầu giường ngoại trừ gối thì không có gì cả.
Đang lúc cô chuẩn bị buông tha, thế nhưng đầu ngón tay lại chạm phải một món đồ lạnh lạnh, được thiết kế khá tỉnh xảo.
Son môi của phụ nữ.
Cơ thể Lê Nhược Vũ hơi cương cứng, cô nắm chắt son môi trong lòng bàn tay.
‘Sau khi trải qua nụ hôn như vũ bão, Lê Nhược Vũ vội vàng há miệng hít thở không khí, cơ ngực.
Lâm Minh cũng phập phồng kịch liệt: “Lê Nhược
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3362658/chuong-743.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.