Đây vốn là điều đáng bưồn cười nhất đời này, đưa vợ của anh đi, còn muốn anh phải tôn trọng bọn họ?
Ha, đúng là nực cười. “Đúng vậy, tôn trọng cái khỉ, vậy nên, sau khi cô ấy rời khỏi anh, cô ấy đã trưởng thành bên cạnh tôi suốt ba năm” Trần Hi Tuấn xoa xoa khóe môi sưng đỏ, chỉnh sửa lại cổ áo bị anh kéo nhăn nhúm, cho dù trong lòng bão táp mưa sa vẫn không chút để ý, làm bộ nói năng nhẹ nhàng bâng quơ: “Anh còn chưa gặp Lê Nhược Vũ đúng không, nhất định anh sẽ không biết dáng vẻ tự tin rung động lòng người của cô ấy hiện tại thế nào.
Là chính anh vứt bỏ cô ấy, bây giờ chẳng thể nào trách cứ người khác được”
“Trần Hi Tuấn, cậu dựa vào cái gì chứ, c‹ vợ tôi” Gân xanh trên thái dương hiện rõ, Lâm Minh cảm thấy bản thân mình quá ư là ngu xuẩn.
Trần Hi Tuấn bình tĩnh nói với anh: “Không đúng, Lâm Minh, anh còn chưa tỉnh lại sao? Ba năm trước đây, từ lúc cô ấy rời khỏi anh, cô ấy đã không còn là vợ anh nữa rồi”
“Cô ấy vẫn còn” Anh nghiến răng nhấn mạnh bốn chữ này.
Trần Hi Tuấn không muốn dây dưa với anh, ngược lại còn nở nụ cười khinh miệt.
Lâm Minh không thể nhịn được nữa, lần thứ hai giơ nắm đấm lên, nhưng lại thấy Lê Nhược Vũ xuất hiện sau lưng Trần Hi Tuấn, trên khuỷu tay cô còn đang vắt áo khoác của cậu ta.
Giọng nói của cô vẫn dịu dàng như cũ, trên mặt còn vương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3358483/chuong-726.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.