“Trần Hi Lam” ngoài cửa mãi không đáp lại, lúc này Trần Hi Tuấn mới ngước lên nhìn thoáng qua.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, hai người đều ngây người tại chỗ Ánh mắt Lâm Minh đầy thâm thúy, ánh mắt Trần Hi Tuấn lại trong veo.
Hai người không ai ngờ được rằng, giây phút cửa mở ra, người mình nhìn thấy sẽ là đối phương.
Giây phút ánh mắt của hai người đàn ông giao nhau, Lâm Minh nhìn Trần Hi Tuấn, lại nhìn thấy mấy vali vẫn còn chưa mở ra: “Xin lỗi, có lẽ tôi đi nhầm phòng.”
Trần Hi Tuấn khẽ gật đầu, cậu ta biết Lâm Minh không đi nhầm phòng, nhưng cậu ta lại không thể nào hào phóng nói cho anh.
Lâm Minh xoay người, mới vừa đi một bước đã nghe thấy giọng nữ đầy quen thuộc vang lên từ sau lưng: “Trần Hi Tuấn, cậu đứng ở cửa làm gì mà lâu thế? Hi Lam quên gì cậu để cô ấy vào lấy là được, cậu đừng mảng cô ấy mãi thế, Hi Lam là con gái, cần phải khen nhiều mới được.”
Âm thanh dịu dàng đầy quen thuộc, từng chữ từng chữ vọng vào tai anh.
Hai người đàn ông đứng ngoài cửa lập tức cứng cả người.
Bàn tay Trần Hi Tuấn vẫn còn nắm chặt lấy then cửa tinh xảo bằng kim loại, cậu ta nhìn Lâm Minh quay đầu lại, một lần nữa đối diện với anh.
Giọng nói của Lê Nhược Vũ ngừng lại, đến nhanh mà đi cũng nhanh, vừa phát ra thì đã biến mất không tung tích.
Nhưng Lâm Minh không hề nghi ngờ rằng mình nghe lầm, giọng nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3358293/chuong-725.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.