“Là vậy sao ạ?”
“Đúng vậy”
“Vậy cha đó vẫn thích Hạ Ly đúng không mẹ?”
Lê Nhược Vũ nghĩ đến thái độ của Lâm Minh đối với con gái thì cô đột nhiên không cách nào gật đầu được.
Năm đó, nếu kết quả phù hợp thì Hạ Ly đã phải rút máu cho Lâm Niệm Sơ, nếu như vậy thì cô đã phải phẫu thuật sớm để lấy cô bé ra, hiến máu cho Lâm Niệm Sơ rồi.
Thậm chí sau đó, con trai của cô chết yểu, Lâm Minh cũng giấu cô, lừa gạt cô.
Lâm Minh thật sự thích con của họ sao?
Cô không biết.
Cô bé thấy mẹ mình do dự thì càng chắc chắn hơn là người cha xấu đó không thích mình. Cục thịt nhỏ chống tay lên hông, khuôn mặt nhỏ non nớt tỏ ra rất giận dữ.
Trần Hi Lam bế cô bé lên từ trong lòng Lê Nhược Vũ, rồi đặt lên đùi mình, để cho cô bé ngồi đối diện với mình: “Mặc dù cả hai người cha đều là cha nhưng Hạ Ly của chúng ta nhất định phải thích cha nuôi hơn mới được, nếu không thì cha Trần Hi Tuấn sẽ rất buồn đấy”
Hạ Ly bé nhỏ nghe Trần Hi Lam nói mà nửa hiểu nửa không: “Ông ấy vất vả nuôi Hạ Ly lớn chừng này, nếu Hạ Ly chỉ đơn giản vì gặp người cha kia mấy lần mà thích người cha kia hơn thì bố nuôi có thể vui được không nhỉ?” Trần Hi Lam cố ý làm ra vẻ buồn khổ để lừa cô bé: “Mấy ngày chúng ta xa nhau, nếu Vera vì quen được bạn mới mà không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3357438/chuong-722.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.