“Hahaha, chị Nhược Vũ, cách chị khen người khác thật sự rất thú vị, vừa đấm vừa xoa, tôi cũng phải học hỏi mới được” Trần Hi Lam không nhịn được, gỡ mặt nạ ra và cười phá lên: “Vì vậy nên lúc đầu tôi cũng muốn hỏi anh tôi rằng với tính cách của anh ấy thì sao lại có thể phát triển công ty mà không bị lỗ vốn được hay vậy.”
“Có ai lại nói anh trai của mình như cô vậy không?” Lê Nhược Vũ khế cười “Chị dâu đã bắt đầu bảo vệ cho anh tôi rồi, xem ra anh tôi có hi vọng rồi” Trần Hi Lam cười tít mắt: “Nhưng ban nấy tôi mới chỉ nói một nửa, vì anh tôi có chị nên anh ấy mới nỗ lực để bản thân lớn mạnh, vậy mới làm hậu thuẫn cho chị được, anh ấy cũng luôn nảm lấy tay chị, dắt chị cùng tiến về trước, chị có cảm nhận được không?”
Nụ cười của Lê Nhược Vũ nhạt dần, cô nhớ đến Trần Hi Tuấn, dù trong lòng cô thấy ấm áp nhưng thật sự không hề có tình yêu.
“Anh tôi không giống với người đó, anh ấy rất tôn trọng chị, càng không lừa dối chị”
Trần Hi Lam vẫn chưa nói xong thì cái đầu tóc nhỏ rậm rì của Hạ Ly đã ngoi lên từ dưới nền nhà, cặp mắt tròn xoe của cô bé cứ chớp chớp: “Dì Lam, mẹ, anh ta mà hai người nói là ai vậy?”
Lê Nhược Vũ sợ viên thịt nhỏ bị cảm lạnh nên mới kéo nó từ dưới sàn lên rồi ôm vào lòng mình.
Viên thịt nhỏ đang trong độ tuổi có nhiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3356846/chuong-721.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.