Tuy nhiên, JZ đưa ra thị trường mà lại không có ai reo hò.
Bởi vì lúc đó, bà chủ đã ly hôn với chủ tịch, bỏ đi biệt xứ.
‘Sau đó, chủ tịch không có ý định quản lý JZ, †oàn bộ tâm trí đều đố đồn vào Lâm thị, .JZ dần xuống dốc.
Người có chí khí thì không nhắc lại uy dũng của quá khứ, với tình trạng hiện tại của JZ, nhắc lại chuyện xưa cũng không cứu vấn được gì.
Người phụ nữ quyến rũ nghịch móng tay: “Chủ tịch Lâm nói sẽ vực dậy JZ trong vòng hai tháng, cá nhân tôi cảm thấy rất khó.”
“Khó thì khó, cũng không phải là hoàn toàn không thể. Chúng ta đi tìm cách đi, ngồi đây tán gấu cũng vô dụng mà thôi.”
“Nhân tiện, ZO không biết từ đâu mà tạo được ra một nữ thần thiết kế thiên tài. Cô ấy đột nhiên nổi lên. Chỉ mất ba năm để thực sự dân đầu toàn bộ xu hướng thời trang. Thiết kế của cô ấy, một quý chỉ ra một bộ sưu tập, hơn nữa còn là phiên bản giới hạn. Cô ấy không cần giành chiến thắng theo số lượng, cô ấy chỉ cần đứng đó và tự thể hiện giá trị” Cô gái quyến rũ nheo mắt, nói: “Cô nói xem, nếu cô ta bị đào đi mất… ZO có thể chịu sự đả kích mang tính hủy diệt không?”
Người phụ nữ kia nhịn không được, phá nát ảo tưởng của cô ta: “Đừng suy nghĩ vớ vẩn, nghe nói là vị hôn thê của Trần Hi Tuấn, chỉ là chưa cưới mà thôi. Đã có con ba tuổi rưỡi rồi. Muốn đào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3355220/chuong-714.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.