Cuối cùng cũng nhìn thấy cái bánh bao thịt kia ở lối ra.
Được mẹ bế trên tay, bánh bao nhỏ rất phối hợp mà ôm lấy cổ mẹ.
Họ đã đến góc thoát hiểm, còn anh thì vẫn chưa kịp xuống thang máy.
Người trong sân bay cũng rất đông, nhưng cô nhóc liếc một cái đã nhìn thấy anh ngay.
Hình như có một loại cảm ứng không thể giải thích được, cô nhóc từ xa vẫy tay với anh. Còn người phụ nữ đang bế cô nhóc thì bước đi rất kiên định, chưa từng quay đầu lại Bóng dáng của người phụ nữ đó, thật sự giống Lê Nhược Vũ.
Trái tim Lâm Minh đột nhiên thắt lại, anh nhanh chóng đuổi theo.
Nhưng khi anh đi đến cửa, cô nhóc đáng yêu kia và mẹ, còn có Trần Hi Lam, đã biến mất không vết tích gì rồi.
Người phụ nữ đó thực sự rất giống Lê Nhược Vũ.
Nhưng Lâm Minh lại tự nhủ với bản thân rằng cô ấy không phải là Lê Nhược Vũ Làm sao có thể là Lê Nhược Vũ?
Lê Nhược Vũ không thể đi giày cao gót tám phân mà vẫn có thể nhẹ nhàng bế một đứa trẻ lớn như vậy.
Chính bản thân Lê Nhược Vũ còn phải cần người che chở cho mình, cô ấy là một đứa trẻ lớn được vòng tay anh che chở.
Lâm Minh mím môi, thầm niệm tên cô.
“Mọi người có nghe nói chưa, ông .James, ông trùm kinh doanh của nước Mỹ, đã sẵn sàng thâm nhập thị trường Việt Nam”“
“Sai rồi, đó là Trân Hi Tuấn, con trai của ông James.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3354815/chuong-713.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.