Hiến nhiên không ngờ Lê Nhược Vũ lại nói như vậy, James khá bất ngờ, thế nhưng ông ta không có ý tức giận mà nhướng mày nhìn cô “Nhưng nếu nó thích cô…
“Xin lỗi, tôi không có tình cảm nam nữ với Trần Hi Tuấn. Tôi đã có một đứa con gái. Trần Hi Tuấn cũng không phải kẻ ngốc. Cho dù có thích tôi, cậu ấy cũng sẽ cảm thấy có những khúc mắc.
Vì vậy, mọi chuyện mà ông tưởng tượng sẽ không xảy ra đâu”
Lê Nhược Vũ ôm đứa nhỏ, khẽ gật đầu với James: “Cám ơn bữa trà chiều, tôi về trước”
James lạnh mặt: “Đứng lại”
“Rốt cuộc ông đang lo lắng về điều gì? Ông muốn tôi nói gì thì tôi cũng đã nói hết rồi hơn nữa tôi cũng có thể bảo đảm…”
“Cô nghĩ tôi muốn nói gì? Con trai của tôi còn nhỏ, tương lai của nó sau này sẽ rất rộng mở, vì thế cô không thể trở thành chướng ngại vật của nó được”
Lê Nhược Vũ lôi kéo cái túi nhỏ của Hạ Ly, khẽ cau mày.
James chưa kịp nói xong, Trần Hi Tuấn đã lao lên trước mặt của Lê Nhược Vũ, bảo vệ cô và đứa nhỏ ở đẳng sau “Cha, cha có thể nói chuyện khó nghe, nhưng đừng đi quá x “Những gì cha nói không phải là sự thật sao?
Người phụ nữ này làm sao có thể xứng với con?”
Trần Hi Tuấn không nhịn được phản bác: “Vậy thì cha có xứng đáng với mẹ của con không? Vì sao cha vẫn luôn nhớ đến mẹ của con, cha vẫn luôn dung túng cho con và em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3353089/chuong-705.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.