Cô sợ đánh thức Hạ Ly nên hạ giọng nói nhỏ: “Trần Hi Tuấn, chúng ta chỉ như bèo nước gặp nhau, cậu làm tất cả những thứ này vì tôi, tôi đã rất cảm kích cậu.”
Trần Hi Tuấn vuốt mi tâm: “Như vậy đi, nếu như chị cảm thấy mình đang lợi dụng tem thì thậ ra cũng có một cách khác để bù đắp cho em đấy: Lê Nhược Vũ hơi bất ngờ nhìn sang cậu Cậu ta nói tiếp: “Cha của em nói em cùng em gái mình có chế độ sinh hoạt, ăn uống ngủ nghỉ không tốt, vậy chị có thể đến ở cùng chúng em, giúp em nấu nướng một ngày ba bữa, giúp em điều chỉnh lịch sinh hoạt, làm việc là được, còn thời gian khác chị có thể dành cho mình và cho bé” Nơi mà Lê Nhược Vũ đang ở chỉ là một trong những căn nhà mà của Trần Hi Lam, thi thoảng lắm cô mới đến đây nghỉ vài ngày.
Ông James cũng có một ngôi biệt thự kiểu lâu đài cổ nhưng cả hai người con ông đều không ưa vẻ nửa mùa của nó.
Trần Hi Tuấn nghĩ đi nghĩ lại, cậu để ý biểu cảm của cô còn cẩn thận bổ sung: “Em sẽ trả lương”
Nghe Trần Hi Tuấn nói vậy, Lê Nhược Vũ không khỏi mỉm cười nhẹ nhàng “Hi Tuấn, cậu thật tốt bụng mà”
Hành động của cậu bồng khiến cô nhớ đến Lê Minh Nguyệt, lúc trước Lê Minh Nguyệt cũng từng rơi vào hoàn cảnh giống như cô, nhưng khác xa với cô, Lê Minh Nguyệt cô ấy chủ động, thản nhiên đối diện hơn nhiều. Nghĩ lại cô cảm thất thật sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3352202/chuong-703.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.