Nhưng anh đã quên mất rằng, Lê Nhược Vũ không phải một con rồi để anh tùy ý giật dây thao túng, bị anh kiểm soát tất thảy. Cho dù những hành động đó của anh có xuất phát từ ý tốt đi chăng nữa thì cô vẫn luôn phải sống trong cái lồng bắng vàng hoa mỹ do anh tạo ra.
Thứ Lâm Minh yêu là kiểm soát, là gông xiềng, là gánh nặng, cũng chỉ có những thứ đó..
Cô bị tình yêu của anh bóp nghẹt lấy, bị nó kìm kẹp, tước đoạt đi tự do, nó như một cánh tay bóp chặt lấy cố cô khiến cô không thở nối Vậy nên, Lê Nhược Vũ đã lựa chọn rời bỏ anh
Kẻ cao ngạo Lâm Minh bỗng nhiên rơi từ đám mây trên cao xuống mặt đất, anh bỏ xuống tôn nghiêm của mình mà trở nên chật vật đến đáng thương mà cầu xin: “Hạ Đông Quân, coi như tôi van xin anh, trả lại cô ấy cho tôi”
Thấy bộ dạng đau khố này của Lâm Minh, nắm đấm trong tay Hạ Đông Quân bỗng siết chặt lại Lâm Minh nói: “Ít nhất hãy để cho tôi biết cô ấy không có chuyện gì, cô ấy và đứa bé sống rất tốt”
‘Sau cùng, Hạ Đông Quân vẫn bị dao động, nắm đấm trong tay chậm rãi nới lỏng ra, anh ta nhỏ giọng đáp: “Được”
“Cảm ơn”
“Không cần, tôi làm vậy cũng không phải vì anh. Tôi chỉ không muốn thấy Hòa Phong lớn lên mà không có mẹ cũng không muốn thấy Nhược Vũ phải day dứt vì mấy con thôi”
Hạ Đông Quân nói “Những chuyện này tôi sế nói với cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3350711/chuong-699.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.