Bị đánh như vậy nhưng anh ta không chịu thua trước Lâm Minh, mở miệng nói, mỗi câu mỗi chữ đều như xát thêm muối vào miệng vết thương của Lâm Minh: “Bây giờ anh không có tư cách nói hai chữ quá đáng với tôi, anh và Nhược Vũ đã ly hôn rồi, trên bản ly hôn đầy đủ chữ kí của cả hai người đấy. Đến bây giờ anh mới muốn lấp liếm, hay chối cãi cái gì à, muộn, có phải quá muộn rồi hay sao?”
“Tôi chưa từng đồng ý ly hôn, đơn ly hôn đó không có hiệu lực! Cô ấy vẫn là vợ của tôi!”
Lâm Minh cũng biết rõ trong chuyện này chắc chắn có bàn tay của Hạ Đông Quân, nếu không có anh ta âm thầm hỗ trợ thì một người phụ nữ yếu đuối Lê Nhược Vũ có thể mang theo đứa nhỏ chưa đầy một tuổi chạy xa tới đâu chứ?
Cô ấy còn mang theo con mình, chắc chản sẽ không thể chạy xa được.
Hai mắt Lê Quân đã đỏ ngầu lên: “Hạ Đông Quân, chính anh là một cô nhỉ bị vứt bỏ, anh đã từng nghĩ tới, cô ẩy mang theo con trai của tôi cùng chạy trốn thì đứa bé chẳng phải sẽ không có cha sao, đứa bẽ sẽ phải làm sao, anh muốn nó giống như anh sao?”
Trong lòng Hạ Đông Quân bỗng đau nhói “Thế còn Hòa Phong thì sao, Hòa Phong đáng chết sao?”
“Nhược Vũ cô ấy đã hiểu lầm, Lâm Niệm Sơ không phải con của tôi, Hòa Phong cũng chưa chết!”
“Anh nghĩ tôi là người ngu à, chuyện của Hòa Phong tôi đã điều tra rồi”
“Không,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3349978/chuong-698.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.