Lưới trời lồng lộng, tuy thưa nhưng khó lọt, chỉ cần làm chuyện xấu xa thì nhất định sẽ lưu lại dấu vết. Lâm Thùy Ngọc đã sớm nghĩ tới việc, nếu như khi Lâm Minh biết được đứa nhỏ đã chết thì sẽ có bộ dáng như thế nào, vì thế nên cô ta càng thêm sợ hãi Lâm Niệm Sơ là một đứa trẻ, suy nghĩ của một đứa trẻ chưa hoàn chỉnh, hoàn toàn chưa hoàn thiện, mà Lâm Thùy Ngọc thì lại biết sợ.
‘Sau khi trừng phạt Lâm Niệm Sơ xong xuôi thì Hoàng Ánh bảo cô ta rời đi, trước tiên là quay về nhà cũ ở lại một khoảng thời gian rồi lại quay trở về chăm sóc Lâm Niệm Sơ.
Hoàng Ánh nghĩ rằng Lâm Thùy Ngọc đã suốt đêm quay về nhà, nhưng cô ta lại không đi, cô ta chỉ ở lại ngoài bệnh viện lượn lờ vài vòng.
Khi Nhìn thấy Lâm Niệm Sơ tự mình đi về phòng giữ ấm trong đêm tối thì cô ta liền biết, Lâm Niệm Sơ thật sự là muốn giết chết đứa nhỏ đó.
Cô ta không dám bại lộ chính mình nên mới thừa cơ tắt công tắc ngưồn điện rồi mới kéo Lâm Niệm Sơ đi ra ngoài Đứa con của Lê Nhược Vũ không chết, chỉ là bị cô ta dùng một đứa trẻ sơ sinh đã chết bị vứt bỏ bên vệ đường đánh tráo.
Nếu như không phải cô ta nhìn thấy đứa trẻ sơ sinh đã chết bị vứt bỏ bên ngoài bệnh viện thì chỉ sợ rằng cô ta cũng sẽ không quay về ngăn cản Lâm Niệm Sơ rồi đem đứa nhỏ đánh tráo.
Đứa trẻ sơ sinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3344609/chuong-693.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.