Lâm Thùy Ngọc đột nhiên rùng mình, lúc này cô ta mới cảm thấy sợ hãi, cô ta làm tất cả mọi chuyện đều vi tưởng Lâm Niệm Sơ là con của Lâm Minh, nếu Lâm Niệm Sơ không phải con của Lâm Minh, vậy không phải cô ta sẽ chết thảm rồi sao?
Lâm Minh vẫn bình tĩnh nhìn cô ta: “Hòa Phong đã chết rồi, cô đền mạng đi”
“Không! Tôi có thể lấy công chuộc tội, tôi có thể nói cho anh một bí mật! Dùng việc này trao đổi, anh không thể giết tôi, nếu anh giết tôi thì anh vĩnh viễn sẽ không biết được bí mật này!” Trong mắt Lâm Minh tràn đầy thù hận, cô ta có thể thấy tất cả, những điều anh nói không phải đùa giốn, Lâm Minh thật sự muốn lấy mạng cô ta vì Lê Nhược Vũ đã bỏ đi!
Cô ta không muốn chết!
May mắn thay, Lâm Thùy Ngọc vẫn giữ lại con át chủ bài: “Thật đó, tôi không lừa anh, nếu anh giết tôi chắc chắn sẽ phải hối hận!”
Biểu cảm của Lâm Minh không hề thay đổi, anh không hề muốn hỏi cô ta rốt cuộc là bí mật gì.
Anh ôm đứa bé tới trước mặt cô ta, Lâm Thùy Ngọc rụt cổ lại, nghe anh nói: “Cô biết bí mật, vậy thì tôi lại càng muốn cô phải câm miệng, tôi sẽ không cho cô bất kỳ cơ hội nào để gây chuyện nữa. Lâm Thùy Ngọc, cô mang theo bí mật đó xuống mộ đi”
“Không! Lâm Minh, anh không thể giết tôi!
Nếu là tôi thì anh cả đời sẽ không tìm được con của mình!” Lâm Thùy Ngọc không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3344602/chuong-692.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.