Anh hết lần này đến lần khác tự nhủ không nên nghĩ nhiều về chuyện đó nữa, mấy ngày nay quan hệ của bọn họ rõ ràng đã trở nên tốt hơn, Lê Nhược Vũ yêu anh nhiều như vậy chắc chắn cô sẽ không rời đi Nỗ lực đè nén tâm trạng luống cuống của mình, Lâm Minh miễn cưỡng giữ được bình tĩnh: “Bà chủ đâu?”
Thím Nguyệt nói: “Lúc nấy bà chủ nói ở trong nhà mãi cảm thấy hơi buồn, rồi dẫn cô chủ cùng nhau đi dạo. Đến bây giờ vẫn chưa thấy bà chủ và cô chủ quay trở lại”
Lâm Minh sắc mặt tái nhợt: “Cô ấy đi ra ngoài khi nào?”
“Ông chủ vừa rời khỏi chưa được bao lâu thì bà chủ mới ra ngoài” Thím Nguyệt sắc mặt hoảng sợ, không khỏi giải thích: “Bà chủ có thể gặp chuyện gì đó ở trên đường cho nên mới chưa trở về. Lúc đi ra ngoài, bà chủ cũng không mang theo gì khác mà chỉ mang theo một chiếc túi xách nhỏ.
Lâm Minh hít sâu một hơi, lấy điện thoại di động ra, tay cầm điện thoại run rẩy Trong một giây tiếp theo, một tiếng chuông quen thuộc vang lên trong phòng, khiến anh hoàn †oàn tuyệt vọng.
Thím Nguyệt nói: “Bà chủ đi rất vội cho nên chắc là để quên điện thoại ở nhà.”
Làm sao cô có thể quên điện thoại di động được chứ?
Rõ ràng là cô không muốn mang nó theo.
Bởi vì cô biết di động anh đưa cho cô có định vị, chỉ cần cô cầm theo điện thoại di động, anh chắc chắn sẽ biết cô đi đâu Lần này, thái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3342727/chuong-685.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.