Lê Minh Nguyệt nhịn không được nhìn hai đứa trẻ trong lòng anh vài lần, nhưng đứa trẻ còn rất nhỏ, đều là một bộ dạng nhăn nhăn nhúm nhúm, cũng không nhìn ra khác biệt quá nhiều.
Nhưng cả hai đứa trẻ này dường như đều được di truyền gen ưu tú của mẹ, đôi mắt to trong suốt sáng ngời rất có thần, khiến người ta yêu thích.
Lê Minh Nguyệt nhịn không được cảm thán: “Thật đáng yêu.”
Cô đưa tay muốn chạm vào hai chiếc má mềm mại của đám nhóc, nhưng đứa nhóc quá nhỏ, sợ làm bị thương da thịt non mềm của những đứa bé, nên sau khi chạm nhẹ vào, cô cũng vội rụt tay về.
Lâm Minh nhìn dáng vẻ của Lê Minh Nguyệt, đem Hạ Ly trong tay đưa cho cô, để cô hỗ trợ ôm tụi nhỏ: “Chúng ta ôm tụi nhỏ đến cho Nhược Vũ nhìn xem, cô ấy đã nhớ thương từ lâu r Lê Minh Nguyệt sững sờ: “Nhược Vũ đến bây giờ vẫn chưa nhìn qua tụi nhỏ sao?”
Anh cũng giải thích không một chút sơ hở: “Đã nhìn qua rồi. Nhưng thân thể cô ấy yếu ớt, đứa bé cũng rất yếu, lúc trước vẫn luôn được chăm sóc trong lồng giữ ấm, hôm nay mới được ômra”
Lê Minh Nguyệt cảm thấy có chút kì lạ, nhưng cũng rõ kì lạ ở chỗ nào, vì thế cô cũng mỉm cười ôm đứa trẻ cùng Lâm Minh đi vào phòng bệnh.
‘Vết mổ của Lê Nhược Vũ đã hồi phục khá tốt, bác sĩ nói một tuần sau kiếm tra một chút nếu không có vấn đề gì, thì có thể xuất viện. Cho nên nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3332967/chuong-666.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.