Nếu như anh biết trước vì đứa trẻ bởi vì sự mềm lòng của anh mà mất đ, thì thà rắng anh sẽ bóp chết Lâm Niệm Sơ ngay từ khi mới sinh ra.
Cho dù, cho dù thân phận của Lâm Niệm Sơ là..
Đôi mắt Hoàng Ánh đỏ bừng: “Lâm Minh! Con cố ý làm như vậy là để mẹ đau lòng đúng không, để mẹ hối hận đúng không!”
Anh dừng lại việc trút giận, lúc này bàn tay anh đã máu thịt lần lộn.
Lâm Minh bình tĩnh lại, anh không nhìn Hoàng Ánh, cũng không nhìn đứa trẻ đang run rẩy kia: “Vài giờ đồng hồ nữa là trời sáng rồi, mẹ, bây giờ mẹ dẫn đứa trẻ đi đi, chờ đến giờ máy bay cất cánh thì trực tiếp rời đi đi”
Hoàng Ánh đau lòng nhìn bàn tay của con trai, lại nhìn bộ dạng khóc không ra hơi của cháu trai, vẫn tiếp tục hỏi: “Vừa nấy con muốn nói Niệm Sơ không phải là gì?”
“Mẹ không cần biết đâu, mau dẫn đứa trẻ rời đi “ Nhất định phải vội vã rời đi như vậy sao?
Hiện tại con của con và Nhược Vũ đã mất, bên cạnh con cũng chỉ có một đứa con trai là Niệm Sơ, chẳng lẽ con nhất định phải đưa đứa bé ra nước ngoài sao?” Hoàng Ánh vẫn rất tuân thủ theo quy tắc truyền thống, bà cảm thấy trong nhà nhất định phải có con trai Lần sinh đẻ này của Nhược Vũ giống như là đi dạo cửa chết một lần, sau này Lâm Minh chắc chắn sẽ không để cho cô mạo hiểm sinh con một lần nữa, đồng thời, Lâm Minh đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3332843/chuong-663.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.