Nói cách khác, camera giám sát chỉ có thế chứng minh rằng Lâm Niệm Sơ đã đến phòng giữ ẩm chứ không thể chứng minh rằng Lâm Niệm Sơ thực sự đã làm gì đứa trẻ cả.
Hoàng Ánh thở phào nhẹ nhõm, bà ngồi xổm xuống, âu yếm hỏi Lâm Niệm Sơ: “Bà nội hỏi lại cháu, cháu không được nói dối. Lúc tối khi cháu vào phòng giữ ấm nhìn thấy em trai và em gái, cháu có chạm vào các em không?”
Lâm Niệm Sơ vẫn đang khóc, phải mất một lúc lâu mới nín lại và nói: “Cháu không có hại chết em trai”
Dù đó là câu trả lời không đến nơi đến chốn, nhưng những gì Lâm Niệm Sơ nói cũng đủ khiến Hoàng Ánh nhẹ lòng.
Bà thở dài nhẹ nhõm, nói: “Con cũng nhìn thấy đấy, trong phòng giữ ấm có nhiều lồng giữ ấm như vậy, mà lồng giữ ấm còn đặt ở cao như vậy, Niệm Sơ cho dù có đi vào phòng giữ ấm cũng không thể chạm vào đứa trẻ, căn bản sẽ không xảy ra vấn đề gì”
Đội trưởng đội bảo vệ an ninh cũng gật đầu phụ họa, nói: “Đúng vậy, vị trí đặt lồng giữ ấm cao như vậy, người lớn như chúng ta mới có thể chạm đến, cậu chủ Sơ còn nhỏ như vậy, không thể chạm vào được”
Toàn thân của Lâm Minh vẫn đang tản ra khí lạnh, con của anh chết, nhưng lại không tìm được một chứng bệnh nào cả.
Nếu như không phải Lâm Niệm Sơ giết đứa tr.
Như vậy chẳng lẽ thật sự do thân thể đứa trẻ mới sinh quá yếu ớt mà chết sao?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3332841/chuong-661.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.