Ánh mắt của Lâm Minh và ánh mắt cô chạm vào nhau, trái tìm anh rung động: “Nhược Vũ.
Thật ra không có các con cũng chẳng hề gì, chỉ cần cô còn ở bên anh là được.
Lúc cô sinh non, thậm chí anh đã nghĩ nếu như thật sự không có cách nào khác thì sẽ lấy máu của đứa trẻ để cứu người mẹ Nhưng anh không dám nói, anh biết, nếu như nói ra chắc chắn cô không thể chấp nhận được, trái lại sẽ càng xa cách anh hơn.
Lâm Minh cúi người xuống đặt lên trán cô một nụ hôn phớt nhẹ: “Hãy tin anh, nhất định sẽ bảo vệ ba mẹ con em bình yên. Sau này, đừng nhäc đến chuyện ly hôn nữa. Các con còn nhỏ như thế, xét cho cùng thì gia đình đơn thân đối với chúng là không hoàn chỉnh. Em nỡ lòng nào đế các con khó xử sao?”
“Em rất yêu các con.
“Anh biết, nhưng tình yêu thương của em không đại diện cho tất cả. Em cứ luôn nói anh yêu em nhưng lại trói buộc em. Nhưng đã bao giờ em nghĩ xem nếu như chúng ta ly hôn thì các con sẽ thế nào chưa? Tình yêu của em không thể thay thế cho tình cảm người cha được. Đợi đến khi các con lớn, người khác hỏi cha của các con đâu, các con sẽ bảo mình là những đứa trẻ không có cha à… Các con sẽ bưồn đến thế nào em đã nghĩ đến chưa” Đôi môi của Lâm Minh đặt lên trán cô, lúc anh nói, hơi thở phả lên trên mặt cô.
“Anh biết, đối với em mà nói, anh là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3332385/chuong-652.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.