Lên Nhược Vũ giơ tay lên lật, nhìn thấy hai chữ Tử Hoành mà lòng xót xa.
Ôi Tử Hoành, con cháu đầy đàn.
Hoàng Ánh đang dùng cách này để ra oai với cô, nói cho cô biết lập trường của nhà họ Lâm sao?
Cô cười mỉa mai, nhận cuốn sổ tay giở hết một lượt.
Lâm Minh hỏi cô: “Có thích tên nào không?”
Cô nói: “Hòa Phong, Hạ Ly”
Lâm Minh những tưởng Lê Nhược Vũ xem cuốn sổ lâu như vậy thì sẽ nể mặt cha mẹ, chí ít sẽ dùng lấy một hai chữ, xem như làm ông bà Lâm vừa lòng.
Nhưng trong tên mà Lê Nhược Vũ đặt cho các con không dùng một chữ nào được ghi trong sổ.
Lâm Minh sựng lại, ném cuốn sổ sang mí bên, cũng không nói gì nhiều, chỉ hỏi nhẹ nhàng: “Sao đột nhiên lại nghĩ ra hai cái tên này?”
“Hai cái tên này em đã nghĩ ra từ lâu rồi, anh chưa từng hỏi em, em cũng chưa từng nhắc tới”
Giọng Lê Nhược Vũ bình thản: “Nếu anh thấy không vừa ý thì tự mình đặt là được, không cần hỏi em”
“Em mạo hiểm tính mạng sinh ra con, tất nhiên tên của con phải do em quyết định” Lâm Minh ngồi xuống bên giường của cô, đưa tay vuốt ve khuôn mặt nhợt nhạt, hỏi cô: “Hòa Phong, Hạ Ly là những chữ nào?”
“Là Hòa Phong, Hạ Ly. Đồng âm với mưa thuận gió hòa. Nhưng chữ viết là chữ Phong trong lá phong, chữ Ly trong lưu ly, là một đồ vật quý hiếm”
Hòa, trong hòa thuận mỹ mãn. Phong, như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3332384/chuong-651.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.