Lâm Minh ngừng lại một lát rồi nói tiếp: “Nhưng anh không ngờ là em lại để ý đến sự có mặt của Lâm Niệm Sơ như thị Từ đầu đến cuối anh luôn cho rắng chính cô là người vu cáo để hại Lâm Niệm Sơ.
Lê Nhược Vũ ngoảnh đầu nhìn anh, ánh mắt như một miền sa mạc quạnh quẽ.
Anh trầm ngâm: “Nếu đã như vậy thì anh sẽ †ôn trọng suy nghĩ và ý kiến của em. Bất kể thế nào đi chăng nữa, chậm nhất là ngày mai, chắc chắn Lâm Niệm Sơ sẽ được đưa đi.”
“Thật ra cũng không quan trọng nữa, thật đấy” Phải làm thế nào để tìm thấy ốc đảo giữa sa mạc khô căn? Lê Nhược Vũ không biết, nhưng cô biết rằng, nếu cứ tiếp tục nấn ná ở lại trong bầu không khí nặng nề này thì chắc chản cô sẽ không thể nào sống được.
Việc có đưa Lâm Niệm Sơ đi hay không đã không còn quan trọng với cô nữa.
“Phụ nữ đúng là giống loài nói một đăng nghĩ một nẻo” Lâm Minh bất lực cười nói: ‘Anh nói được thì sẽ làm được, yên tâm, từ sau ngày mai, em sẽ không phải nhìn thấy Lâm Niệm Sơ nữa”
Hoàng Ánh nghe thấy thế rối rít nói: “Lâm Minh! Con điên đấy à? Con biết rõ là chuyện này không liên quan gì đến Niệm Sơ mà vẫn trách tội thẳng bé?”
“Mẹ, thật ra ngay từ đầu Lâm Niệm Sơ đã không nên có mặt trên cõi đời này. Nhưng thắng bé đã xuất hiện, và chúng ta cũng đã cố gắng hết sức làm tròn trách nhiệm rồi”
“Không được!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3332380/chuong-647.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.