Lâm Minh hít sâu một hơi, đem những chuyện kia lật sang trang mới, không khiến cho mình nghĩ linh tỉnh nữa.
Chỉ cần cô không có chuyện gì, điều gì cũng không còn quan trọng nữa.
Nhưng Lê Nhược Vũ cũng không có chút nào là cảm động, ý cười châm chọc trong mắt ngày càng sâu, anh vẫn cho rằng, là chính cô không cấn thận ngã xuống vu oan cho Lâm Niệm Sơ sao.
Cô cần gì phải làm như vậy chứ?
Đối với cuộc hôn nhân này, cô sớm đã không có hy vọng gỉ, cỗ căn bản càng khổng muốn trả thù Lâm Niệm Sơ.
Thì ra ở trong lòng của anh, cô lại là một người như vậy.
Có thể cô không cam tâm, nếu quả như đứa con của cô xảy ra chuyện, Lâm Minh còn bình Tĩnh như vậy được sao?
Lê Nhược Vũ đồn tất cả dũng khí, cuối cùng, nói một lần dứt khoát: “Lâm Niệm Sơ nói, sẽ giết con của tôi. Trong khi tôi hốt hoảng, mới dẫm vào quả táo. Tôi không có bị ngã, chỉ là va vào góc bàn một phát.”
Một đứa trẻ năm tuổi, lại thực sự sẽ nói những lời như vậy sao?
Hoàng Ánh không tin, không nhịn được nữa quát lớn với Lê Nhược Vũ, bị Lâm Minh kịp thời ngăn lại đúng lúc: “Mẹ, nếu như mẹ không phải đến thăm cô ấy thì đi ra ngoài trước đi! Thân thể cô ấy còn chưa có hồi phục!”
“Thân thể chưa có hồi phục là lý do ăn nói hàm hồ bậy bạ hay sao?”
Lâm Minh dừng một chút, mới chậm rãi mở Linh là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3332379/chuong-646.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.