Làm sao đứa con dâu mà bà ấy tận mắt chọn được lại trở thành bộ dạng xấu xí như ngày hôm nay.
Hoàng Ánh không nhịn được buộc tội: “Lê Nhược Vũ, tôi nói cho cô bi ìn này cô không dễ dàng gì đi một chuyến từ quỷ môn quan sinh ra hai đứa trẻ này cho nhà họ Lâm. Nhưng để tôi nói cho cô biết, cô đừng mơ tưởng vu cáo là lần này Niệm Sơ cố ý đẩy cô. Mắt tôi không mù, tôi có thể nhìn rõ”.
Lâm Niệm Sơ không thay dép khi mới vào nhà, cho nên mỗi bước Lâm Niệm Sơ đi đều để lại dấu chân Khi Lê Nhược Vũ ngã xuống, Lâm Niệm Sơ ở cách xa cô đến mức không thể chạm vào cô.
Nếu không phải bởi vì những dấu chân này, nếu không Lê Nhược Vũ nói Niệm Sơ đấy, Niệm Sơ cũng không có cơ hội phản bác lại “Muốn ăn táo thì cứ ngồi ăn, rớt táo thì lại lấy là được, chính cô đi nhặt táo, lỡ giãm phải táo rồi trượt chân. Muốn đổ cho Niệm Sơ sao? Lê Nhược Vũ, cô không có mẹ, là được nhận nuôi, bây giờ cô còn muốn làm mẹ kế hung ác ngược đãi Niệm Sơ sao?” Hoàng Ánh ác ý tức giận chỉ trích.
“Mẹ! Đủ rồi, cô ấy vừa sinh em bé xong, thân thể vẫn còn suy yếu, mẹ đừng nói những lời này nữa”
Lâm Minh đứng về phía Lê Nhược Vũ, Hoàng Ánh càng tức giận nói: “Lế nào mẹ nói có gì sai hay sao?”
Rõ ràng là chính Lê Nhược Vũ không cấn thận, hại chính cô ta cùng đứa bé phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3332377/chuong-644.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.