Ngay cả khi Lâm Minh nói rằng đứa trẻ không sao, cô vẫn vô cùng bất an.
Chỉ cần cô không tận mắt nhìn đứa trẻ, cô sẽ không thể an tâm.
“Bây giờ mới biết đau lòng cho bọn trẻ, lúc đầu cô đã làm gì?” Hoàng Ánh lạnh lùng chất vấn.
Niệm Sơ Biết răng Lê Nhược Vũ mới sinh con, thân thể còn suy nhược.
Cũng biết Lâm Minh sẽ bảo vệ Lê Nhược Vũ, nhưng Hoàng Ánh vẫn không nhịn được mà chất vấn: “Bây giờ cô sợ đứa nhỏ bị thương, trước khi ngã đã làm gì hả?!”
Hoàng Ánh nhìn cánh tay phải đã tát Lâm Niệm Sơ của mình, lại nhìn khuôn mặt đấm nước mắt và đáng thương của Lê Nhược Vũ, trong lòng càng cảm thấy nghỉ ngờ.
Lê Nhược Vũ không phải trẻ con nữa, làm sao có khả năng tự mình đứng không vững mà ngã?
Hơn nữa, Lâm Niệm Sơ cũng không đấy cô, cô ngã như thế nào, đứa trẻ vẫn còn nhỏ, chuyện thế nào, chỉ có cô biết Lần trước cô phải nhập viện, đó là vì Niệm Sơ đã động tay động chân khiến cô chịu uất ức.
Nhưng lần này, Niệm Sơ cách cô rất xa, cánh tay của đứa trẻ cũng không dài nên không thể đẩy cô được.
Bây giờ cô lại bày ra bộ dáng uất ức, lo lắng cho bọn trẻ như vậy, cho ai xem?
Nếu cô thực sự lo lắng cho con mình, sao có thể khiến chính mình sinh non?
Hoàng Anh khiển trách: “Cũng may ba mẹ con các cô đều bình an vô sự. Nếu có chuyện gì xảy ra? Bây giờ cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3332202/chuong-643.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.