Lạnh lùng không thèm để ý tới Lâm Niệm Sơ như thế nhưng quan tâm đến đứa bé trong bụng của Lê Nhược Vũ như vậy.
‘Sau khi Lâm Minh đi vào cũng không hề đóng cửa mà để ra một khoảng trống, thuận tiện quan sát tình hình bên ngoài Anh chậm rãi đi tới trước mặt Hoàng Ánh: “Mẹ, lần này mẹ đột nhiên tới đây rốt cuộc là có chuyện gì?”
Hoàng Ánh đặt lại cuốn sách trên tay về lại chỗ cũ: “Có lẽ là do phúc khí của đứa con trong bụng Nhược Vũ mang tới, việc cấy ghép của Niệm Sơ cũng xem như đã thành công rồi, tạm thời không có bất cứ phản ứng bài xích nào cả, như trong vòng nửa năm không có vấn đề gì vậy thì vấn đề đó có lẽ không còn lớn nữa.
Hoàng Ánh đang thăm dò thái độ của Lâm Minh, mà thái độ của Lâm Minh vẫn như cũ: “Chuyện này mẹ tự xử lý là được rồi, nhưng chuyện mà mẹ đã đồng ý với con, con mong mẹ cũng đừng quên.”
Hoàng Ánh thở dài: Niệm Sơ đi sao?”
“Con thật sự định đưa “Đúng vậy”
“Nếu như con đã đế ý Lê Nhược Vũ như vậy, tại sao không thể đối xử nhân từ với Niệm Sơ một chút chứ, Niệm Sơ nó cũng là con của con mài”
Lâm Minh im lặng một lát, mới chậm rãi hỏi lại: “Mẹ, nếu như bây giờ cha đột nhiên có một đứa con riêng, mẹ sẽ đối xử nhân từ với đứa trẻ đó được hay không?”
Hoàng Ánh bị nghẹn lại, vấn đề này nếu như đổi lại là bà ấy, bà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3332132/chuong-635.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.