Con trai của bà ấy từ nhỏ đã kiêu ngạo, sao lại có lúc hầu hạ người khác như thế này chứ?
Nhìn dáng vẻ này, có lẽ nó đã chấp nhận Lê Nhược Vũ rồi Nhưng Lâm Minh càng như vậy bà ấy càng không yên tâm để Lê Nhược Vũ ở bên cạnh anh.
Thứ gọi là tình yêu có thể nuôi dưỡng con người cũng là thứ khiến con người tổn thương nhất.
Hoàng Ánh tự thay giày, nhưng lúc này lại phát hiện ra trong nhà không có dép cho trẻ con, ba người lớn đều đã thay xong giày, Lâm Niệm Sơ lúng túng đứng ở cửa, đôi giày da nhỏ trên chân sáng bóng.
Hoàng Ánh nhìn thấy, nói: “Không có dép thì thôi, Niệm Sơ đừng cởi giày nửa, cẩn thận kẻo bị lạnh”
Lâm Minh không nói gì, nhíu chặt mày, ngược lại Lê Nhược Vũ lại ưm một tiếng.
Hoàng Ánh mỉm cười, cảm thấy Lê Nhược Vũ cuối cùng cũng đã biết điều mà làm được một chuyện tốt. Bà ấy kéo tay của Lâm Niệm Sơ, lấy phong thái của người bề trên ngẩng cao đầu ưỡn ngực đi vào trong.
Lê Nhược Vũ dừng bước chân lại, cô đứng nguyên tại chỗ, yên lặng nhìn Lâm Niệm Sơ đi qua, trên mặt sàn lưu lại từng dấu chân lờ mờ. Cô nghĩ, có lẽ bản thân Lâm Niệm Sơ không hề làm.
sai điều gì, nhưng trong lòng của cô, sự tồn tại của cậu bé lại giống như cái gai.
Không cách nào xóa bỏ, chỉ có thể cất bỏ đi phần nào.
Lâm Minh nhìn ra được điểm khác thường của cô, dắt cô đi vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3317199/chuong-634.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.